Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Có Thể Bạn Thích

Người ta bảo phàm những gì đã cũ thướng đáng quý và đáng nhớ hơn… Nhưng nhiều khi, cũng đáng sợ nữa! Bạn cũ  chẳng hạn, Có buồn không khi một ngày những người bạn, sau những ngày xa tháng cách, chợt gọi nhau bằng hai tiếng “bạn cũ”. Đã là bạn, sao lại còn cũ? Kỷ niệm cũ đã đành, đến bạn cũng cũ thì huống hồ, tình cảm có cũ không? Không trách cứ bất kỳ ai, cũng chẳng thể đổ lỗi cho ngôn từ bởi đã thêm vào sau “bạn” cái chữ “cũ” dửng dưng và đanh điếng ấy. Một tính từ chỉ thời gian – vỏn vẹn thế thôi, mà níu dài không gian giữa hai người bạn ra ngút mắt và xa đến tận cùng. Tất nhiên, có quý nhau mới gặp lại, mới nhận ra và mới gọi bằng hai tiếng vừa quen vừa lạ, vừa ngần ngại vừa rưng rưng. Những vẫn xót vô cùng. Bởi những gì đã ướm vào chiếc áo “cũ” của thời gian, nghĩa là chẳng còn thể đưa tay chạm vào, hoặc nếu có, cũng chỉ níu với về lớp bụi bám hanh hao. Sợ lắm cảm giác phải đối mặt trước mỗi ngã rẽ của những người bạn từng một thời khắng khít bởi biết mình hoàn toàn bất khả...
Các bài đăng gần đây

Em có dám bới tung thế gian này vì ký ức về anh?

Kỷ niệm là một thứ cực kỳ mâu thuẫn và vô hạn kỳ. Nó có thể khiến người ta sống ở hiện tại hạnh phúc hơn, hoặc là lay lắt hơn, mà không bao giờ “quá date” để chúng ta được quyền lựa chọn giữ lại hay quên đi… Thế nên người cũ – chuyện xưa bao giờ cũng là vấn đề muôn thuở! Nhớ và Quên một người nằm ngoài mọi quy luật của ký ức. Chỉ mình nó không thừa nhận quyền sở hữu từ bất kỳ ai, kể cả chính những người trong cuộc từng cho nó hình hài. Nó không phải thứ bảng cửu chương học từ tiểu học đến tận bây giờ vẫn thuộc nằm lòng, càng không phải mã số thuế thu nhập cá nhân mà chẳng ai nhớ mỗi khi cần kê khai. Nếu nhớ thuộc phạm trù của lý trí và não bộ, thì quên lại toàn quyền trong sự quyết định của tình cảm và trái tim. Thế nên, mới có ai đó thi thoảng hét lên “Tưởng rằng đã quên… nhưng tim yếu mềm”… Mà khổ nỗi, trong tình yêu lúc nào cũng phân định rõ ràng sẽ có một người luôn hứa để rồi quên, còn một người nghe xong lại hằng nhớ. Bởi vậy, vòng tròn luẩn quẩn của những người hết duyên, ...

Những cuộc tình lãng mạng nhất!

Là Lãng đãng, Lãng mạn, Lãng xẹt hay phải cần Lãng quên? Tùy em chọn tên cho chuyện của hai đứa mình. I. Một buổi hẹn của hai đứa có thể kéo dài từ lúc Mặt trời nhá nhem đến khi Mặt trăng đã ngủ quên trên cao và trải dài từ phía Đông sang phía Tây thành phố. Lý do chỉ vì em bảo muốn cùng anh đi qua hết Đại lộ Đông Tây để đếm cho bằng được có tổng cộng bao nhiêu chiếc cầu bắc ngang qua bọn mình! Hôm ấy đúng vào mùng 7 tháng 7 – ngày Thất tịch trùng phùng của vợ chồng Ngưu – Chức. Truyền thuyết kể rằng trên trời chỉ có duy nhất chiếc cầu Ô Thước mỗi năm mới được bầy quạ đội đá kết đôi bờ cho hai người gặp nhau. Câu chuyện anh kể vu vơ ngày xưa, vậy mà em nhớ rõ và cả tin vô cùng. Thế là cả đoạn đường dài tít tắp của đại lộ, em cứ say sưa mỗi khi chạy ngang qua một chiếc cầu thành phố, cứ như thể nó nối liền những niềm vui tương ngộ trong em. Anh thỉnh thoảng ngoái nhìn, thấy những ngọn đèn đêm dịu dàng soi trong mắt em cũng lóe lên những niềm tin và ấm áp… Ngày chia tay, anh tr...

Nỗi ám ảnh mang tên tháng 7

Sài Gòn những chiều tháng Bảy, mưa trắng trời trắng đất, cứ rả rích như thể một cái cớ nhắc nhở để anh mơ hồ với tay qua khỏi màn mưa – níu về kỷ niệm… Anh có một nỗi ám ảnh mang tên tháng Bảy – mà chắc là em hiểu vì sao. Từ em xa, những ngày mưa tầm tã cứ gọi về miên mãi trong suy nghĩ của anh những mệnh đề giả định bất khả Giá mà…, Phải chi…, Nếu như… Anh không thể thay đổi quá khứ, càng không thể ngủ một giấc dài ba mươi ngày chẵn, quên bẵng tháng Bảy để nó hụt hẫng rơi mất trong cơn mơ màng, rồi bước sang tháng Tám chỏng chơ trễ tràng. Anh cũng không thể lạy trời đừng mưa như một thi sĩ ngày xưa để mong em động lòng – bởi em cũng từng không mảy may chùng chân khi quay lưng bước vào màn mưa trắng xóa, bỏ mặc một năm khuyết mất tháng Bảy, bỏ mặc riêng anh khuyết mất bóng em. Vì tất cả những điều không thể, anh đành để em đi… Những ngày mưa của ban xưa… Không đủ lạnh để rùng mình nhớ mãi đến bây giờ, nhưng đủ ấm lòng mỗi lần anh tự áp đôi tay mình vào nhau, nhớ lại khoảnh k...

Đừng!!

Đừng chờ em không về nữa đâu dẫu con đường xưa vẫn níu chân mỗi lần lòng em nông nổi dẫu anh hoài công thả từng giọt mưa về trời như một lời hối lỗi thì, giữa chúng ta vẫn là những nghi hoặc khó nguôi vơi Đừng chờ và đừng nhắc nữa, chuyện xưa lắc xưa lơ em như đứa trẻ thơ, chóng quên – và quên luôn nỗi nhớ anh đừng về nơi hẹn xưa, nhặt tìm những kỷ niệm mà tự mình giẫm vỡ tiếc gì nữa dở dang ?! Đừng chờ bởi hẹn thề rồi chỉ tựa con rối của thời gian sẽ đến lúc anh và em quên mình đã từng chung một miền quá vãng khi ngày xưa chỉ gợi về sai lầm, bội phản và đôi chút thành thật muộn màng… là khi mình đã cạn lòng vì nhau Đừng chờ em chẳng còn lại gì – ngoài những hanh hao ngoài những niềm tin đã bạc màu nhàu nát đi qua trọn vẹn những yêu thương để nhận ra hơi ấm trong tay mình đã đổi khác để nhìn ngày bằng nỗi sợ của đêm và nhìn đêm bằng nỗi sợ của sự bắt đầu chua chát -bắt đầu từ những ngày như chưa từng yêu nhau Đừng chờ em không về nữa đâu…

Tiramisu có ngọt không em?

Một mình bên góc quán quen , anh tìm lại đúng chỗ ngồi ngày xưa và tự mỉm cười với bóng mình trên nền tường vàng vọt như thể đang đối diện với một dáng hình thân thương. Chỉ đến khi bờ sông gần đó phần phật lộng gió, thổi tung hết những hồ nghi vô cớ, anh mới tự nhắc nhở mình trở về với thực tại-bây-giờ-không-em… Vẫn là Tiramisu của những ngày còn nhau mà em vẫn luôn thích. Vẫn kem trắng, cacao đắng và vị ngọt tan đầu lưỡi của bánh gatoo chen giữa những tầng phô mai bắt mắt. Chỉ khác rằng, anh một mình – không đắng, không vui. Bất giác, anh phát hiện ra một điều quá hiển nhiên mà từ trước đến giờ chẳng khi nào để ý: Chẳng ai ăn Tiramisu một mình cả! Bao giờ đi kèm một lát bánh Tiramisu cũng là hai chiếc muỗng nhỏ xinh, hai bàn tay đan khẽ vào nhau và hai tay còn lại xắn từng mẩu bánh trong tiếng cười trong veo và ngọt hơn cả đường phèn lẫn trong bánh. Chẳng thế mà, một mình gặm nhấm nỗi nhớ cùng Tiramisu chẳng hề dễ chịu và dễ nuốt trôi với anh. Nếu không muốn nói là rất ngấy, rất ...

Trôi về hai khoảng trời

Đôi khi anh đưa tay, thảng hoặc với về ngày trước, mới hay kỷ niệm giờ sóng sánh và loang đầy tựa nước, muốn giữ lại cũng khó được – có điều vẫn đủ xước vào nỗi nhớ mỗi lần anh vô tình cúi mình soi vào bóng nước, thì toàn thấy: Ừ! Em… Đôi khi anh giật mình giữa đêm, chới với và hụt hẫng, cố mơ hồ níu một điều gì không rõ để bám vào cho mình đỡ mông lung. Và anh nắm chặt tay em, dù rằng chỉ ngay sau khoảnh khắc bần thần, anh tự cười mình ngớ ngẩn, vì anh biết chắc rằng chỉ vừa nắm lấy thật gần những hư không mà thôi. Ừ, em giờ là hư không… Đôi khi anh để mặc mình trôi trong những hỗn độn và ngổn ngang của hiện tại, dặn lòng rằng biết đâu thường nhật tầm thường đáng chán sẽ xoay mòng anh đủ bơ phờ ngao ngán, để tạm quên đi-mình-đang-trôi-về-phía-không-em. Phía ngược chiều ngược hướng em đi, phía hôm nay và ngày mai đầy hoài nghi vị kỷ, phía quá xa hôm qua để có thể níu với mà tìm chút an ủi vỗ về. Ừ, phía không em – phía những không êm đềm… Đôi khi anh tự hỏi - ở phía bên kia niềm nh...