Chuyển đến nội dung chính

[Tản văn] Buông Tay Nhau Ra



__***Buông tay nhau ra***__
Thức dậy thật sớm...xuống phố và ngấm nhìn sài gòn chuyển mình thức giấc...lúc đó anh mới thoát khỏi sự bộn bề bận rộn của cuộc sống công việc và nghỉ về chuyện của cả anh và em...
Ngay từ khi bắt đầu anh đã chuẩn bị hàng loạt lý do để kết thúc những ràng buộc của tình cảm mà chúng ta đã gượng ép nó bằng cái danh nghĩa mà nhiều người cảm thấy hạnh phúc là "người yêu" nhưng với chúng ta thì không... Giữa cả anh và em chưa bao giờ tồn tại cái gọi làtình yêu... Anh đã sai lầm khi đưa mình từ người thương thành người yêu..
Đúng anh thương em...nhưng...anh cũng đã sai lầm khi ngộ nhận tình cảm của bản thân mình chính anh cũng không hiểu nổi mình...
Nhưng đến cuối cùng anh... à mà không... chúng ta cũng đã có một quyết định đúng đắng đó là chia tay... Chia tay không phải là kết thúc yêu thương mà là để bắt đầu một yêu thương khác... Tại sao khi yêu nhau người ta chẳng cần lý do gì mà khi chia tay lại tìm hàng đống lý lẻ để kết thúc một cuộc tình.. Rốt cuộc thì hầu như ai cũng đỗ hết lỗi lầm cho ba chữ "không hợp nhau" bởi có lẻ đó là cái lý do chính đáng duy nhất để người ta dựa vào khi muốn chia tay...
Đúng... Anh và em không hợp nhau...chúng ta quá trái ngược nhau cả bề ngoài lẫn bản chất... Chia tay là sự giải thoát vậy thì tại sao không, thà chia tay vì nhau còn hơn bên nhau mà chúng ta chưa hề có nhau...
Khi anh còn nhỏ thế giới của anh nhỏ anh chỉ nghỉ đơn giản yêu chỉ cần hai người gọi nhau là người yêu và cứ thế nói chuyện, đi bên nhau như thể người yêu thì nó là tình yêu...Nhưng khi anh lớn thế giới của anh cũng rộng ra cuộc sống của anh không chỉ có tình yêu mà còn bao nhiêu thứ để lo bao điều để nghĩ học hành, làm việc và bây giờ anh còn lo nghỉ cho tương lai... Bởi anh nhận ra trên thế giới này không tồn tại cái gọi là "cổ tích" không phải có niềm tin, có danh phận là có được tình yêu... Hoàng tử và công chúa rồi cũng phải lớn ai cũng phải có những toan tính riêng cho đời mình... anh còn phải lo cho anh. Mọi thứ khiến anh quá tất bật đến nổi không có được bao nhiêu thời gian để dung dưỡng bồi đấp cho cái thứ tình cảm nhợt nhạt mà cả anh và em đã vô tình tô lên... Thế nên trong chuyện này cả anh và em không ai là người có lỗi có chăn là lỗi của định mệnh...
Chúng ta đã từng nói có một ngày anh và em bước vào lễ đường se duyên kết tóc... Nhưng có lẽ sau này người đứng cạnh anh không phải em và người nào đó chưa từng nghe về ước mơ của chúng ta sẻ trao cho em chiếc nhẫn.
Thôi thì buôn tay nhau ra... đã cắt nhau một lần nếu có duyên thì dù biết đâu ta lại có thể gặp nhau thêm một lần nữa... trái đất tròn mà... EM NHỈ!
‪#‎Thiên_sư‬

Nhận xét